Vay nợ chiến kí: Trẩu tre vs. D. V.

Gửi tới D. V.: Nếu anh có đọc được bài viết này thì đừng đánh em, thằng bạn em bắt viết ấy. Nó bảo em nếu viết cho nó thì được thưởng 50k nên em mới liều. ;-;

Thực ra trong văn bản gốc, tên của D. V. được viết hẳn hoi cộng thêm với hình minh hoạ cái thẻ cho vay nặng lãi của anh nhưng vì tôn trọng cũng như tránh hậu hoạ sau này nên tôi tạm gọi anh Dương Vũ là D. V. nhé.

------------

Câu chuyện bắt đầu vào một ngày đẹp trời, không nắng không mưa mà trong trắng như trái tim của những lũ vô cảm, thằng Đồng Dương lớp tôi đã lái xe đi gặp sư phụ và cũng đồng thời là cụ tổ của nó - Bịp soái ca - thì bỗng phát hiện một tấm thẻ màu đỏ bê đê theo chuẩn mực FIFA đề "CHO VAY TIỀN - Alô là có liền!". Đồng Dương thấy thế liền nảy ra một ý tưởng, nhặt tấm thẻ lên và đưa cho sư phụ rồi nói:

"Chú Tiến ơi! Cháu mới mở công ti...!"

Vâng, thưa các bạn, đó là một khởi đầu nhố nhăng cho một cuộc so tài của một lũ thiểu năng bại não chúng tôi (tôi đoán thế) và một idol cho vay nặng lãi có tiếng ở Hải Phòng.

Chả cần biết cái thằng cha xấu số ấy có nhận ra số điện thoại đầu 0705 kèm theo cái avatar ảnh ông Đức Phật "mặc áo sơ mi, cơ bắp sáu múi, ăn kẹo mút, đeo khuyên, đi tông lào" trong gì gì Ragnarok không nhưng để mà nói, cái trò đi khẩu chiến với một thằng cho vay nợ đang định cư ở đế chế hoa cải thì chắc lớp chúng tôi số 2 không ai làm số 1.

Xin được tiếp tục câu chuyện xàm loz của mình. Cái "công ty" mà thằng Đồng Dương đang nói đến ở đây mới chỉ có hai thằng chủ tịch: một là nó và hai là sư phụ của nó. Còn mấy thằng nhân viên trong công ty thì hầu như từ hội Yugioh trên Zalo mà được tuyển vào làm. Chậc, chả biết cái công ty ấy có làm nên cơm cháo gì cho đất nước không, chỉ biết là theo lời của sư Bịp, hắn nhờ đàn em trong hội Yugioh ra chạy khắp tám phường, từ trên bầu khí quyển cho đến tâm trái đất, từ Nhà Trắng mới mua của Huy Gates cho đến cái hang fan MU tôi sống. Mọi ngóc ngách trong thành phố - đương nhiên là có cắn răng cắn lợi bỏ qua nhà vệ sinh nữ - đều bị bọn "đàn em" soi mói. Tất cả những việc làm vô liêm sỉ đó cũng chỉ để đi farm mấy tấm thẻ bê đê ấy. Thật sự, ngôn từ độc địa và bẩn thỉu hơn cả bồn cầu của tôi cũng đéo thể miêu tả nổi rốt cuộc chúng nó từ Đông Khê hay từ một phương trời vô định nào mà đến?

Đúng ngày hôm sau, chúng nó mang thành quả lên lớp tôi bằng nụ cười của máy thằng lolicon sau khi bổ sung thực phẩm dự trữ. Mọi người biết đấy, khi thu thập những tấm thẻ điện thoại thì sẽ có 1 trong 3 điều này sẽ xảy ra. Một là gọi điện cho chúng nó. Hai là đem bán đồng nát. Ba là "Cả một và hai đều không đúng".

Nếu là tôi thì tôi sẽ chọn phương án thứ hai, vì sống trong hang nghèo v** c** ra thì phải bán để có tiền chứ?! Tuy nhiên, với đầu óc thiểu năng và khuyết tật nơron của một lũ đá thủ - không, đúng hơn là một lũ điên - thì phương án thứ nhất là ưu tiên nhất. Vâng, bạn biết chuyên gì sẽ xảy ra rồi đấy. Xin phép được nói trước là các đoạn sau sẽ có một chút biến tấu do Bịp nhờ thêm vào nên anh em đọc xong đừng hội đồng tôi nhé. ;-;

Tiên phong cho cuộc tự huỷ chống idol cho vay nặng lãi chính là anh Phân Điss - là chuyên gia trong ngành đánh ghen thuê - và anh Ma Đá Florentino (tạm thời ta sẽ gọi anh là anh Ma). Hai anh là hai người chủ động mở một chiến dịch tấn công bất ngờ vào địch, trong đó anh Phân Điss là người từ hậu phương cung cấp vũ khí quân sự hạng SSS là cục gạch Nokia màu đỏ dâm dê sản xuất từ Phần Lan còn anh Ma phụ trách chỉ huy lực lượng chiến đấu. Trận combat đầu tiên diễn ra với đông đảo lớp tôi ra xem. Lúc đấy tôi đang chạy deadline môn Văn nên không nghe rõ nhưng nghe cái thứ nụ cười tà dâm của bọn nó khi phun từng giọt nước bọt vào màn hình điện thoại hiển thị "D. V." y như mấy bọn chơi đá tập thể ở trong tiệm karaoke là tôi hiểu liền.

Nói thêm về anh Ma, khi được cử đi chém gió với D. V. thì lúc đấy anh đang thất tình. Thế là anh khi combat liền tự xưng là Tuấn Đen và sử dụng những từ ngữ thô tục nhất mà trái tim của một thằng bị gái đá đã phải hứng chịu. Yup, sự hăng hái của anh Ma cũng góp phần khích lệ một số đứa con trai lớp chúng tôi tham gia vào cuộc chiến khắm bựa này.

Tiếp theo, chúng ta phải kể đến thằng giám đốc của công ty - Bịp soái ca. Cụ thể, vào một ngày vi vu ở xứ sở Thuỷ Tiên, anh đã xin cục gạch của thằng Dậu Simulator để gọi điện cho D. V.. Gọi điện, Bịp chỉ nói một câu: "Ê mày, tao vay 10k tao mua bim bim được không?". "ĐMM" là câu trả lời của D. V. trước khi tắt máy. Một chút fact là để xin cái điện thoại từ Dậu, Bịp đã trao đổi một cú nhấp điện thoại với một cái bánh mì 15k; và đúng như cái biệt danh, Bịp đã bịp bợm và chuyển thể thành câu nói "Còn cái nịt."

Đến ngày hôm sau, Tiến Bịp đã rủ rê anh Ma Đá với anh Minh Béo đến thăm nhà. Tại đây, ba vị huynh đệ đã kết nghĩa vườn đào và bắt đầu thêm một chiến dịch mới bằng 2 cái điện iPhone. Điều này khiến anh D. V. của chúng ta lại phải hứng chịu thêm những lời đàm tiếu qua loa linh tinh đến từ cái đài phát thanh truyền hình từ đệ tử của Ma Gaming.

Đỉnh điểm, anh Ma Đá đã gọi Zalo video cho anh D. V.. Tới đây, danh tính thật sự của hắn đã lộ diện. Hắn dội một cái mũ trắng mang đặc trưng của các nhà buôn ma tuý. Khuôn mặt hắn đen như cái túi 2 triệu, toàn mụn là mụn. Ánh mắt như các tử tù mới được cập nhật trên Chuyển động 24h. Mặt hắn để mà nói thì hắn còn hãm hơn cả Bá Kảnh, đá hơn cả Florentino và dâm hơn cả Dảk Quân. (tất nhiên, như thế mới làm phản diện được chứ.) Haki quanh hắn toả ra một mùi amoniac có thể khiến cho những con nợ ngửi phải đều đi đời. Có thể nói, hắn còn hơn cả 60 đứa lớp chúng tôi cộng lại. (tất nhiên, như thế mới làm phản diện được chứ.)

Đáp tả lại cho cái thằng đi tụng kinh "cho vay trả góp", anh Ma Đá đã đi một bước đi khiến cho cả Trái Đất chuyển hướng quay, mọi định luật vật lí bị phá huỷ y hệt phim Ấn Độ. Anh đã khuất lối vào trong căn phòng trống vắng và quyết định: "Bố vác dái, bố đái vào bát quái, nước rơi tong tỏng ở trên tận gác mái." Chính xác hơn thì..., bố đã khoe ra cái thứ tinh túy của đàn ông đang chuyển động nhanh dần giữa hai hòn dái trước mặt kẻ hamlon. Vâng, một thằng phịch thủ có 35 kinh nghiệm giường chiếu như anh khi được chứng kiến thứ đó còn to hơn cả của mình thì anh đã trở nên thất thần, đau đớn và cảm thấy như bị xúc phạm. Đứng trước tình thế mặt đối mặt, à không, mặt đối trym, thay vì bucus giảng hòa như anh trọc thì anh chỉ chửi thề một vài câu yêu thương và hẹn một ngày không xa sẽ tới nhà Ma cùng bình dầu hoả và ôm Ma vào lòng bằng một con dao. Nói xong, anh tắt máy, kết thúc trong thắng lợi một cách hở hang của anh Ma Đá và B5 chúng tôi. Thật đáng thương thay cho anh D. V. và lòng tự trọng của anh.

Sự kiện anh Ma Đá khoe trym đã để lại cho chúng ta nhiều suy nghĩ sâu sắc về phong trào B5 - D. V. Nhiều thành phần thiểu năng do đó mà đú theo anh Ma để trôn anh D. V. Không những vậy, quy mô của cuộc chiến còn mở rộng tới cả thành phố Hải Phòng khiến cho điện thoại của D. V. bị nổ má do có quá nhiều cuộc gọi khác nhau liên tục trong một ngày.

Và như đã nói ở trên, thằng D. V. sinh ra và lớn lên ở thành phố hoa cải, do đó hắn thừa hưởng cái tính máu chó của chúng ta. Chắc chắn, số đàn em của hắn ta cũng đủ để cho chúng tôi một tour du lịch đến dị giới mà không sợ bị truck-kun hun. Điếu đấy đã khiến tôi lo lắng cho bộ não mất nơron của lớp tôi.

Sau 7749 lần trao đổi ngôn từ với nhau (chắc còn hơn thế nữa), vào ngày hôm nay, D. V. bỗng bất ngờ kết nối với chúng tôi bằng những dòng tin nhắn sau:

"Anh bận công việc lắm."

"Các em đừng gọi trêu anh nữa nhé."

"Xin cảm ơn các em."

Sau những pha "đijt mje mày" vô cùng chuyên nghiệp không khác gì Bếch Sếch, D.V. bỗng bất ngờ nhẹ giọng và giảng hoà với chúng tôi. Như vậy, chúng tôi đã chiến thắng như một thằng đần.

Ma Đá hét lên trong vui sướng "Bố mày thắng rồi.", vừa đủ để tôi kết thúc cái bài văn chết tiệt này.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vị thần bị lãng quên (phần 1)

Sự tích về cậu bé không làm mà vẫn có ăn (phần hạ)

Chuyện tôi ở nhà một mình gần nghĩa trang