Sự tích về cậu bé không làm mà vẫn có ăn (phần hạ)

Sáng hôm sau, Hương kể cho cậu bé về chức năng bộ cung băng - nó có thể làm đối phương đóng băng trong vài giây - và khen anh lính rèn rất nhiều vũ khí mạnh. Nhưng anh lính tâm trạng có vẻ không tốt. Bỗng anh lính nhắc cậu bé về cuốn bí kíp. Ba người định mở cuốn bí kíp ra thì một ngọn lửa lao tới cản họ. Anh lính cầm gậy ra định tấn công thì trước mặt họ, đó là một loài chim to lớn với bộ lông chìm trong biển lửa đỏ. Đó chính là phượng hoàng. 

Anh lính định phi gậy thì một giọng nói vang lên trong đầu anh ngăn hành động anh lại. Thì ra, phượng hoàng đã truyền đạt suy nghĩ của mình cho ba người họ. Con phượng cũng nói rằng thứ nhất họ không thể giết được nó vì nó là loài bất tử nhất và thứ hai, nó không bị ảnh hưởng của thứ thuốc kia. Đồng thời, nó còn cảnh báo rằng đừng mở cuốn bí kíp đó, vì nó có thứ thuốc ấy. Ba người chưa kịp hoàn hồn với câu nói ấy của phượng thì họ bị ai đó đá văng ra. Thầy đồ đã xuất hiện, hắn cười vì cậu bé quá thiểu năng về trí tuệ rồi hắn đeo mặt nạ màu đen. Hương bắn cung vào phía hắn thì hắn né được, và triệu hồ ra linh thú mạnh nhất - rồng.  

Con rồng liền trồi lên mặt đất. Anh lính múa gậy như Tôn Ngộ Không rồi lao thẳng về thầy đồ. Thầy đồ liền dùng chân đỡ thì bất ngờ bị trúng năm mũi tên của Hương. Thầy đồ tức quá liền bật tóc vàng đá văng anh lính ra rồi định tấn công vào Hương thì anh lính đạp trúng đầu thầy đồ. Hóa ra, anh lính là một ninja và anh đã sử dụng phân thân chi thuật. Thế là thầy đồ mất luôn dáng vẻ đẹp trai khoai to. Anh lính sử dụng cây gậy tre huyền thoại giáng một đòn chí mạng làm bay ạc à nhầm nhầm nhầm bay đầu. Hương bắn ra một tên trúng đít thầy đồ, làm hồn thầy đồ tan biến trong tức khắc. 

Về phần cậu bé, cậu sử dụng nhiều nhát chém về phía con rồng nhưng nó phục hồi nhanh chóng vết thương. Con rồng hít một hơi, rồi phun lửa vào người cậu. May mắn, chim phượng hoàng đã chắn đòn tấn công của con rồng bằng ngọn lửa tinh khiết của mình. Con phượng hoàng dang cánh ra, đưa cậu bé lên trên không trung. Cậu bé liền lao xuống, lập cú hat – trick lên đầu con rồng thì bị con rồng ngoạm luôn vào mồm. 

Anh lính và Hương nhìn thấy cảnh cậu bé bị ăn thịt thì sốc nặng. Anh lính tức quá, gào lên, lên cấp. Toàn thân anh lính bao phủ bởi lửa đen, chỉ thấy đôi mắt của anh ấy đầy căm phẫn. Anh chọc gậy tre xuống đất. Không ngờ trúng phải đám trứng rồng. Con rồng tức quá, hội tụ ngũ hành tạo thành một quả bom hạng nặng. Con rồng ném nó về phía anh lính. Anh lính búng tay một phát, quả bom liền biến mất trong tích tắc. Anh lính rút ra một cây gươm màu tím. Con rồng gọi năm trăm anh em ra sô lô một trận với anh lính. 

Anh lính nhắm mắt lại, từ từ chĩa gươm về phía bọn rồng. Bọn rồng cùng nhau ném bom về phía anh. Khói mù mịt che cả mặt đất. Bọn rồng tưởng anh đã ngủm củ tỏi định bỏ đi. Bỗng từ đâu đó, anh lính vụt qua đàn rồng, chém một đòn lìa đầu bọn rồng. Máu rồng rơi xuống, tạo nên cơn mưa máu không thể tả bằng lời. Con phượng hoàng và Hương nhìn thấy anh lính mà không dám đến gần anh. 

Anh lính đã trở về hình dáng ban đầu. Bỗng anh nghe thấy tiếng ai vọng ra từ xác rồng. Hóa ra cậu bé chưa chết, cậu chỉ suýt bị ăn mòn do axit dạ dày của nó thôi. Anh lính mừng quá, ôm chặt cậu đến mức người cậu dính đầy máu rồng. 

Ba ngày sau, cậu bé, anh lính và Hương đến ở trọ tại kinh thành. Trong khi anh lính đang thưởng thức hương vị của rượu nho thì cậu bé và Hương vẫn còn sang chấn tâm lý nặng về cái cảnh máu me hôm ấy. Rốt cuộc ai là nhân vật chính đây, anh lính hay cậu bé?  

Bấy giờ, nhà vua có một người con gái vừa đến tuổi lấy chồng. Hoàng tử các nước từ phương Tây đến phương Đông, từ phương Bắc đến phương Nam và từ miền Trung cho đến “miền” Ngoại hỏi công chúa làm vợ nhưng toàn bị nàng từ chối vì không đúng gu của nàng. Nhà vua đành phải mở một hội lớn cho hoàng tử các nước và con trai quý tộc trong thiên hạ đều tham dự, để công chúa trên đỉnh lâu đài ném một quả tennít. Nếu có người bắt được quả bóng, nhà vua sẽ gả công chúa cho người ấy. Khi công chúa sắp vứt quả bóng vào sọt rác vì không ai hợp gu nàng thì một con đại bàng khổng lồ quắp đi.  

Đại bàng đang bay thì suýt bị một ngọn lửa bay qua thiêu đốt. Hóa ra đó là chim phượng hoàng - vua của các loài chim. Con phượng hoàng khuyên đại bàng thả công chúa ra nhưng đại bàng vốn có máu ham gái từ nhỏ nên bay vụt đi. Con phượng hoàng liền phun cômbô lửa ra tấn công đại bàng nhưng đại bàng né được. Phượng hoàng thấy con đại bàng mang trong mình một mối hận nào đó nhưng cũng kịp nhận ra một điều mà phanh ga à nhầm ngừng bay.  

Trở về với ba người kia, Hương đã bắt đầu nảy sinh tình cảm với anh lính sau lần được giải cứu khỏi làng. Lúc Hương đang định ra tỏ tình với anh thì thấy anh lính đang vừa xoay tay vừa uống rượu nho. Hương nhào vào người anh lính. Anh lính mất đà, nỡ ném chai rượu nho giá một triệu (Xin vĩnh biệt cụ).  

Không ngờ chai rượu nho ấy bay lên trời theo đồ thị hàm y = ax + b hay có thể nói là bay theo đường thẳng và trúng vào háng con đại bàng đang bắt công chúa. Trúng đòn hiểm quá, đại bàng bị sang chấn tâm lý nặng nề, đành đưa công chúa vào hang gần đó. Nó sẽ không có gì đáng nói nếu như đấy không phải là cái hang đẫm máu nơi anh lính giết kì lân. Nhìn thấy cảnh tượng máu me đó, đại bàng bị sốc nặng, lăn ra chết tại chỗ. Công chúa nhân thời cơ chạy trốn về hoàng cung. 

Mệt quá, nàng đành phải ở nhà của cậu bé. Lúc này, Hương đang ra bờ hồ ngắm trăng với anh lính mà tỏ tình. Cô công chúa gõ cửa, cậu bé liền mở cửa ra. Vốn có tính mê gái xinh từ thời sơ sinh, khi cậu bé thấy nàng thì phọt ba trăm lít máu mũi. Cậu bé đưa nàng vào nhà rồi dọn cơm cho cô ăn, rồi cho cô ngủ. 

Hôm sau, khi hai người kia vẫn chưa về, cậu bé cõng cô công chúa ra đưa về lâu đài. Nhưng đã nói rồi, cậu bé bị sinh lí yếu nên đành đẻ mĩ nhân cứu anh hùng cho. Quả là một thằng ngu bẩm sinh có khác. 

Đến nơi, vừa mới bước vào, nhà vua đã ôm cô con gái vào lòng trong vui sướng. Ông vua hỏi cậu bé xem cậu tìm thấy cô công chúa ở đâu. Cậu liền nói dối rằng tìm thấy trong hang động. Nhà vua đem quân ra kiểm tra thì thấy xác đại bàng lẫn xác kì lân chưa kịp phân hủy. Nhà vua tưởng thật liền quyết định gả công chúa cho cậu bé vào bảy năm sau. Cậu bé hí hửng trở về. 

Trên đường về, cậu vô tình bị lạc đường, rồi bị bắt cóc. Anh lính và Hương vừa về nhà sau buổi hẹn hò không thấy cậu đây thì rất lo lắng. Anh lính và Hương cầm vũ khí dịch chuyển vào nơi cậu bé theo rađa được gắn trên lưỡi búa cậu luôn mang theo. 

Đến nơi, anh lính và Hương rất sốc khi thấy cậu bé đang bị trói trên bàn mổ. Hương liền ra cởi trói cho cậu bé. Anh lính nhìn quanh thì nhận ra rằng có một oan hồn ở đây. Bất ngờ anh lính bị oan hồn đấy tấn công, anh lính liền rút gậy ra chắn đòn tấn công. Đó là oan hồn thầy đồ. 

Hắn sử dụng phép ra tấn công anh lính, anh liền nhảy lên, quay gậy 180 độ, rồi lao xuống hồn thầy đồ, chặt đứt hồn thầy đồ chỉ trong tích tắc. Anh nhặt được quả cầu hộ mệnh của thầy đồ, liền bóp nát nó. Từ đó, thầy đồ không hồi sinh nữa. 

Ba người vừa đi ra thì gặp một toán quân Trung Quốc đợi sẵn. Hóa ra, anh lính là người Trung Quốc nhưng lại rất hận cái phong kiến thối nát và việc xâm lược Việt Nam của họ, chính vì thế anh giả làm người Việt để báo vua Việt về việc Trung Quốc xâm lược họ. Tên tướng quân gọi anh là tên phản quốc rồi cho quân tấn công ba người. Anh lính và cậu bé liền lao ra tấn công, còn Hương đứng sau yểm trợ. Anh lính dùng gậy thọc từng con chim non của địch, cậu bé chém bay đầu bọn chúng còn Hương bắn cung tới đâu, địch ngủm củ tỏi ngay tới đó. Quân địch càng lúc càng vơi dần. 

Sau khi đánh bại địch, anh lính kể hết sự thật rằng tên anh là Cảnh Nghi và những điều chúng nói là đúng. Hương đành an ủi anh lính giúp anh bình tĩnh đi. Bất ngờ, một cơn sạt lở đất đi qua, khiến họ phải chạy ra lối khác tránh bị thiệt mạng. Cậu bé không may vấp ngã bị bất tỉnh. Sau cơn sạt lở, cậu bé may mắn thoát nạn, nhưng cũng vì thế mà cậu bị lạc mất hai người kia. Cậu cũng may mắn được một ngư ông nhận nuôi. 

Bảy năm sau, cậu được nhà vua gả công chúa và được phong làm tướng quân. Cậu đã chặn rất nhiều trận đánh với giặc, và cuối cùng đành phải hi sinh tại biên giới Việt - Trung. Anh lính và Hương - lúc này đã trở thành vợ chồng, đang có người con rất thông minh - tìm thấy xác cậu trên bờ sông Lạch Tray mà nhớ lại thời quá khứ, bèn chôn xác cậu tại nơi hang con kì lân trước đây. Hai người nhìn cậu một lát, rồi bỏ đi. 

Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vị thần bị lãng quên (phần 1)

Chuyện tôi ở nhà một mình gần nghĩa trang