Bài đăng

Chương 4 cũ

  Bước vào bên trong chiếc tàu điện, bên trong quả thật lại sang trọng đúng như những gì nó thể hiện bên ngoài. Nền, sàn nhà và tường đều được lát bằng một loại thảm rất đẹp và mềm mại, trên đó được vẽ những hoạ tiết lục giác sặc sỡ nhưng không quá phô trương. Ghế ngồi trong đây đều được bọc bằng một lớp da căng mịn đến nỗi hắn thấy được cả đốm ánh sáng trắng phản chiếu trên đó. Tuy nhiên, toa tàu này lại không có một bóng người trong đó, mặc cho hắn vẫn có thể nghe thấy một bản nhạc êm dịu và nhẹ nhàng bên tai.  Trong khi hắn vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, chiếc cửa sau lưng đã đóng sầm lại. Ngay lập tức, hắn chợt nghe thấy một tiếng rè ngắn phát ra từ một chiếc loa trên tường. Một giọng nói trẻ trung nhưng đều đều cất lên: "Xin quý khách vui lòng ổn định lại chỗ ngồi. Xe sẽ tiếp tục lăn bánh trong vòng một phút nữa. Xin nhắc lại: Xin quý khách vui lòng ổn định lại chỗ ngồi. Xe sẽ tiếp tục lăn bánh trong vòng một phút nữa..." "Red, ngồi lại đây này." Ma...

Chương 3 cũ

  Dưới ánh trăng đỏ lòm tưởng chừng như vô tận, một âm thanh của kim loại cùng tiếng gào thét của một sinh vật vang vọng khắp đồng hoa. Hắn, khoác cho mình chiếc áo khoác màu đỏ, đâm thanh trường kiếm vào một con quái vật đang lao đến. "Gaghhh!" "Một nghìn tám trăm tám mươi."  Hắn lại lẩm bẩm những con số, đếm đi đếm lại tất cả những sinh vật đã chết dưới lưỡi kiếm sắc nhọn của hắn. Những con quái vật khi thấy đồng loại mình ngã xuống thay vì bỏ chạy lại tức giận lao lên; tuy nhiên với một đám tay không tất sắt chảy máu liên tục kia, mọi đòn tấn công của chúng chẳng qua chỉ là muỗi đốt với hắn.  Hắn chỉ cần quẹt một đường kiếm cơ bản là quá đủ để tiêu diệt được bốn con quái vật trước mắt. Khi lưỡi kiếm lướt sang phải, hắn lùi về sau và nhanh chóng đâm chết một con đang chực đánh lén phía sau. Miệng hắn lẩm bẩm những con số đầy lạnh lùng nhưng quyết đoán, còn thanh kiếm trên tay vẫn uốn lượn trên sinh mạng của những con quái vật không biết điều. Với kĩ thuật của một ...

Chương 2 cũ

  A, mùi hương đó, mùi hương của hoa hồng, của lửa, của máu và của nhiều thứ khác nữa. Chúng thật quen thuộc. Chỉ tay vào hướng của toà nhà trước mắt, quý cô mặc bộ lolita nở một nụ cười hiền lành, nhưng quái dị. "Tìm thấy anh rồi, chủ nhân." Dĩ nhiên là tìm thấy rồi. Cô cảm nhận được nó, cảm nhận được sợi dây xanh nhạt yếu ớt nhưng bền chặt nối giữa hai người. Chẳng cần phải mở mắt ra nhìn, cô cũng biết sợi dây đó đang hướng lên nóc của toà nhà. Sức nóng ở trên đó mãnh liệt đến mức mà mồ hôi dần ướt đẫm bộ quần áo trắng muốt quý phái của cô. Gấp chiếc ô trắng tinh của mình, cô để lộ ra chiếc ba lô ở sau lưng. Cô ngẩng mặt lên trời, từ từ cảm nhận tiếng hét não lòng của người đàn ông xấu số bị mắc kẹt ở trong đó. Tiếng hét ấy... hẳn là anh ta phải chịu đau khổ nhiều lắm. Nhưng liệu có đau như cách mà người ấy đã phải hứng chịu sao? Ôi chao ơi... "Em đến cứu người đây, chủ nhân." Người cứ hãy yên tâm đi, khi em đến với người, em sẽ lấp đầy lại trái tim người, làm ngu...

Chương 1 cũ

Kinh tởm. Nơi đây thật kinh tởm, thật kinh tởm - điều quan trong phải nhắc lại ba lần. Chỉ cần nghe qua cái tên "ổ chuột", bất cứ một kẻ ở đô thị đều cảm thấy rùng mình và khiếp sợ. Nó không phải là nơi mà quyền lực được chào đón - "chủ tịch" cũng chỉ là một từ vô nghĩa trong mắt người dân nơi đây. Nó cũng không phải là nơi để những cậu ấm nhà giàu thoải mái vung tiền nơi đây mà không bị mất một cẳng chân.  Ổ chuột không chỉ là nhà giam của những con người sống chui rúc không khác gì đám khỉ, mà còn là cấm địa của nền văn minh nhân loại. Ma túy, bạo lực, buôn người... bất cứ những hành động được coi là phi nhân tính ở Tuyên ngôn Nhân quyền đều được coi như là một đặc sản văn hóa ở nơi đây. An toàn ở đây hóa ra cũng chỉ là một mặt hàng xa xỉ và không có thực ở ngay tại khu vực này.  "Hộc... hộc..."  Chẳng biết là do vô tình hay hữu ý, hắn đã lạc vào nơi đây, nhưng nhìn vào những giọt mồ hôi đọng lại trên trán, có lẽ hắn còn chẳng có thời gian để chú tâm vào...