Chuyện tôi ở nhà một mình gần nghĩa trang
Trong cuộc sống của mỗi người, ai ai cũng có những giây phút tạo ra cho chúng ta những cảm xúc khó tả đến khó quên. Đó có thể là sự tươi vui, tươi tắn; sự buồn rầu, đớn đau hay sự rùng rợn đến khó tin. Nhưng đối với tôi, kỉ niệm khó quên nhất trên đời có lẽ là lúc tôi ở nhà một mình vào ban đêm. "Két!..." Tôi phanh gấp ngay trước cửa nhà sau một buổi học mệt mỏi. Trời nắng to, như thể tôi đang đứng gần một đám cháy vậy. Tôi mở cửa nhà ra, đón tôi là bóng tối sâu thẳm vốn chưa từng có ở căn nhà này. Bố mẹ và em tôi vừa đi về quê để cúng giỗ chú tôi rồi, còn tôi do bận học nên được ở nhà. Cái nắng chang chang giữa hè của ngày Chủ nhật như thể thúc dục tôi dắt xe vào nhà thật nhanh, bởi lẽ hầu như không ai có thể chịu đựng được chúng. Bước vào nhà, tôi liền quăng cặp sách lên ghế sô-pha rồi bắt tay vào làm việc nhà. Tôi làm hết trong vài phút. Lúc đang lau nhà, tôi thấy tờ hai ngàn kẹp dưới lọ tăm, chắc bố mẹ tôi để lại để tôi mua đồ ăn. Xong việc, tôi mang cặp sách lên phòng, t...