Vị thần bị lãng quên (phần 2)
X liền bật dậy và hét lớn. Hai mắt mở to ra, miệng không kìm được mà thở ra tiếng. Mái tóc rũ xuống che gần nửa khuôn mặt cũng không giấu được vẻ hoảng hốt của cô. X đưa hai bàn tay đặt lên ngực, cố gắng kìm chế lại nhịp thở của mình. A... hai bàn tay? X khựng lại một lúc, rồi nhìn xuống cánh tay. Hai đôi bàn tay trắng, mịn và nhỏ gọn vẫn còn đó. Rồi X đưa tay sờ vào các bộ phân trên cơ thể mình. Chân X có thể cử động được, làn da cũng lấy được sự trắng trẻo và mềm mại trước đó, và mái tóc phía sau bỗng trở nên mượt mà chứ không còn rối bù hay bị rụng nữa. Và tâm hồn ở trước ngực, phải rồi, X là một nữ thần - đến cả giới tính cô cũng quên được sao? Ngỡ ngàng, cô mới bắt đầu liếc nhìn mọi thứ xung quanh. Mọi thứ vẫn vậy, không có gì thay đổi cả. Vẫn là không gian mang tên "thần vực" đó. Vẫn là vài món đồ cũ kĩ được xếp gọn gàng đó. Chẳng có gì thay đổi cả. Nhưng tại sao cô vẫn còn sống? Cô nhớ là cơ thể của mình chẳng phải đang bị bốc hơi sao? Tại sao nó vẫn còn vậy? Điều kì ...