Sự tích về cậu bé không làm mà vẫn có ăn (phần thượng)

Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, xưa lắm là xưa, xưa như bà bán dưa trong chợ Lũng Đông, ở Hải Phòng có một vợ chồng nông dân ăn ở hiền lành, được dân làng yêu quý. Một hôm, chính xác hơn là mùng 8/11, khi người vợ đang đi gặt lúa thì vô tình bị vướng vỏ chuối thằng vô văn hóa nào đó để quên mà ngã sấp mặt. Do cú ngã có thể gây đau nhức xương khớp và sự mê tín dị đoan của nhân dân ta thời xưa mà bà không chỉ sống mà còn sảy thai.  

Vào mùng 18/8 năm sau, đứa bé chào đời với khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú. Nhưng do lỗi di truyền học cùng với sự thiểu năng trí tuệ của ông Trời và ông Đất, nên đứa trẻ bị yếu sinh lí và có IQ bằng âm vô cực.  

Khi mà đứa trẻ chào đời cũng là lúc hàng nghìn người dân bị đột quỵ mà chết tại chỗ. Lúc đó, dân làng mới nhận ra cậu chính là con quỷ trong truyền thuyết mà thằng ngáo ngơ nào đó nghĩ ra, nên họ quyết định vứt cậu bé vào thùng rác công cộng. Do bị ảnh hưởng với mùi rác mà cậu bé chết ngay tại chỗ. Nhưng người phương Đông có câu: “Nhân vật chính luôn có auto bất tử!” nên cậu bé sống lại. Hóa ra, có một ông thầy đồ thấy cậu trong sọt rác mà rủi lòng thương, bèn quyết định hồi sinh cậu bằng... nước tiểu thanh khiết pha với axit.  

Mười một năm sau, cậu bé tuy vẫn không lớn lên như những cậu bé bình thường khác nhưng tính cách như thế nào thì khỏi nói chắc thằng nào cũng biết, có điều thơm mùi rác. Chàng trai ấy sử dụng mùi “thơm” của mình để làm bọn trộm cướp bị “trúng” độc. Do thời ấy người phương Tây chưa sáng chế ra bình oxy nên bọn cướp chết tại chỗ. Cậu cũng đã thi khoa thi rồi đỗ Trạng nguyên. Nhờ vậy cậu được biết đến cái tên Trạng “hương rác”. Nói chung, cậu có cả tài (về Văn chứ Toán ngu như bò) lẫn đức, chỉ là không có cái tên. Vì khi mà thầy đồ đặt tên cho cậu thì cậu lại đi ngắm gái xinh, lần sau thì lại tưởng thầy đồ đang dạy chữ.  

Một hôm, có bọn cướp đến cướp làng cậu bé. Chúng đi tới đâu, dân làng chết ngay tới đó. Khi giặc tới nhà của cậu bé, thầy đồ đã đá bay ạc à nhầm bay đầu giặc để bảo vệ cậu bé. Tranh thủ, ông đưa cậu bé một cuốn bí kíp, bảo cậu mau chạy ra phía Nam tìm một cậu thanh niên vô danh ở làng hỏi chấm, còn quân giặc cứ để ông lo. Cậu bé sợ thầy đồ mất mạng nhưng cũng vì thương thầy đồ mà cậu đành ngoan ngoãn chạy ra phía Bắc. 

Trên đường đi, cậu tới một ngôi chùa. Ở đó chẳng có ai, đã thế sàn nhà, tường gạch... be bét máu. Thì ra, ở đó có một con ma chuyên ăn thịt người. May mắn cho cậu bé, con ma đó rất ghét mùi thối, nên khi ngửi thấy mùi rác của cậu bé liền chạy mất dép, không hiện hồn nữa.  

Cậu đang đi trên đường thì trời mưa to, nhiệt độ xuống còn 10 độ C. Theo bản năng, cậu bé chạy vào một cái hang gần đó. Nhưng đâu ngờ, trong hang có con kỳ lân nổi tiếng ăn thịt người. Khi cậu bé vừa đi sâu vào trong hang, cậu thấy một người lính trẻ trung, khôi ngô, tuấn tú bị nhốt trong tảng băng. Sử dụng ngọn lửa trên tay, cậu làm cháy tảng băng ra, giải cứu anh lính. Anh lính cảm ơn cậu rối rít, rồi tặng cho cậu một lưỡi búa lớn làm bằng kim cương.  

Vừa lúc đó, con kỳ lân bất ngờ nhào vào hai người. Do cái tội lười tập võ, quên lời thầy đồ dạy nên cậu chẳng nhấc được lưỡi búa. Anh lính đành rút trong người một cái gậy bằng tre phi một phát bay thẳng vào háng con kỳ lân. Con kỳ lân kêu lên trong đau đớn. Nó liền dùng phép tấn công anh lính và cậu bé. Anh lính né được liền đâm que gậy tre xuyên háng con kỳ lân. Con kỳ lân vừa chết tại chỗ thì từ xác nó bay ra rất nhiều linh hồn được giải thoát, ắc hẳn đã ăn thịt rất nhiều người. Anh lính đi tìm cậu bé thì cậu đang bất tỉnh vì không né được đòn tất công của con kỳ lân. 

Sáng hôm sau, khi cái nắng chiếu thẳng vào trong cửa hang, cậu bé tỉnh dậy vì đói. Đang định đi kiếm đồ ăn thì cậu thấy anh lính đang mổ xẻ thịt con kỳ lân ăn. Anh lính mời cậu ăn cùng cho vui. Anh lính cũng đã làm cho cậu lưỡi búa bằng lá cây rất nhẹ nhưng chỉ cần đập xuống đất là cả một lục địa bay ạc à nhầm bay màu và một bộ giáp gây choáng bằng da kỳ lân. Ăn xong hai người đi lên đường. 

Trên đường đi, cậu bé và anh lính gặp bốn mươi tên cướp đang giết hại dân làng. Thấy một tên cướp sắp giết một thiếu nữ xinh đẹp, cậu bé trở thành anh hùng cứu mỹ nhân, lao ra tấn công bọn chúng bằng búa, đánh bay hắn vào ổ chim đại bàng. Trứng đại bàng rơi xuống đất mà vỡ ra. Con đại bàng to lớn tức giận lao xuống moi ruột bọn cướp. Bọn cướp đánh không lại liền bị đại bàng moi ruột mà chết. Giết được bọn cướp, con đại bàng bay đi trong cơn giận đùng đùng như sấm chớp. 

Sau trận chiến vừa rồi, anh lính và cậu bé băng bó, chữa trị cho dân làng. Cậu bé gặp lại người thiếu nữ mà cậu cứu. Cô ấy rất biết ơn cậu liền làm cho một bát súp cà ri. Cậu bé húp xong thấy ngon quá nhưng nhận ra trong đó có thuốc ngủ liền ngất xỉu. 

Khi cậu bé tỉnh dạy, trời cũng đã khuya. Cậu bé không thấy bóng dáng của ai nữa. Bất ngờ, một con hổ trắng như tuyết, răng dính đầy máu, gầm gừ lao vào cậu. Cậu bé cố vùng vẫy. Con hổ cắn thẳng vào bụng cậu. Nhưng may mắn thay, bộ giáp lông kỳ lân đã đánh bay con hổ đi, làm con hổ bị choáng. Bỗng từ đâu anh lính xuất hiện chém đầu con hổ. Hóa ra, một đàn hổ trắng - người ta thường gọi là bạch hổ - đã đến làng, dân làng chờ đợi dụ người qua đường vào đây làm mồi cho đàn hổ rồi bỏ chạy đi chỗ khác.  

Anh lính đưa cậu lưỡi búa lá cây rồi ra giết hổ. Hai người - một người tinh thông võ nghệ sử dụng rất điêu luyện gậy tre và một người giáp kỳ lân cùng lưỡi búa “thần” - chém bay đầu à nhầm bay ạc à chết lại nhầm bay đầu đàn hổ. Thây hổ nằm la liệt không kể xiết. Khi con hổ cuối cùng bị bay đầu thì ánh bình minh lại chiếu rọi cả một bản làng đẫm máu. Anh lính chế tạo được bộ cung băng từ tuyết xung quanh ngôi làng rồi cùng cậu bé đi vào từng ngôi nhà lấy lương thực, thực phẩm rồi tiếp tục hành trình. 

Một tuần sau, hai người đã đến làng hỏi chấm thì gặp một cảnh tượng không thể nào diễn tả bằng lời. Cả làng trở thành tro bụi, thây người vẫn còn chảy máu tươi. Cậu bé không dám nói với anh lính một lời, liền đi sâu vào trong làng. Anh lính trông thấy một ngôi chùa ở cách đấy không xa, liền tò mò đi vào.  

Khi đi vào, anh thấy một con lô li à nhầm một cô gái bị kẹt trong mái nhà bị sập xuống. Anh lính liền cứu cô gái rồi dùng thuốc chữa trị (không phải thuốc “hồi sinh” đâu). Cô gái vẫn còn trong cơn say đắm tình yêu à nhầm trong cơn hôn mê bất tỉnh. Anh lính bế cô gái ra ngoài thì gặp một kẻ đeo mặt nạ đen. Anh lính bỗng trở lên tức giận, một tay bế cô gái còn một tay phi gậy tre nhằm vào hạ bộ của kẻ đeo mặt nạ kia thì hắn cười rồi biến mất. Anh lính rút cây gậy ra, thì gặp cậu bé đang tràn đầy thất vọng. Anh lính và cậu bé quyết đi về chỗ thầy đồ.  

Khi hoàng hôn vừa xuống, cậu bé và anh lính đang nghỉ tại một túp lều nhỏ bị bỏ hoang bên cạnh bờ hồ nhưng còn rất mới. Cuối cùng cô gái đã tỉnh dạy. Hai người rất bất ngờ rồi hỏi chuyện. Cô gái tường thuật lại sự việc. 

Cô gái ấy có tên là Hương. Và hóa ra, làng hỏi chấm của cô gái đã có những người đi nghiên cứu sự tiến hóa của tứ linh gồm rồng, lân, rùa và phượng. Đặc biệt, sự xuất hiện của bạch hổ đã làm họ bắt đầu đi sâu hơn đến những cuộc nghiên cứu ngoài sức tưởng tượng của loài người. Họ đã tạo nên một loại thuốc có biến đổi gen tứ linh và bạch hổ. Nhưng một tên lạ mặt đã cướp đi loại thuốc đó rồi cho chúng uống. Kết quả, chúng nổi điên rồi phá tan làng, giết rất nhiều người. 

Anh lính nghe đến đây thì im lặng không nói lời nào, cậu bé cũng nhận ra đó chính là người vô danh mà thầy đồ đã nhắc đến. Cậu bé cũng nhớ lại cuốn bí kíp mà thầy đồ đưa cho. Cậu liền kể lại cho hai người kia nghe. Cả ba người quyết định mở cuốn bí kíp ấy. Khi cuốn bí kíp sắp được mở ra thì họ bị tấn công. Anh lính liền rút gậy ra phản lại đòn.  

Trước mặt anh, từ trong mặt hồ, xuất hiện lên một con rùa to lớn hơn cả ngọn núi bên cạnh. Anh lính phi gậy nhằm tấn công thẳng vào mai rùa để làm vỡ nó. Nhưng đuôi con rùa bỗng hóa một con rắn lao đến gặm cây gậy tre rồi phi lại vào anh lính. Anh lính bắt lại que gậy. Anh lính lấy trong cái bao mà anh đeo bên lưng một bộ cung làm bằng băng tuyết đưa Hương rồi bảo cô chạy ra đỉnh núi để bắn vào mai rùa, xong cùng cậu bé ra sức cản đòn tất công của con rùa thần.  

Cậu bé sử dụng lưỡi búa “thần” ra chém con rắn ra từng khúc. Nhưng càng chém, con rắn càng mọc thêm đầu. Cậu bé đánh mãi vẫn không thể giết được con rắn. Cậu bé liền sử dụng lưỡi búa thần tạo nên một cú trời giáng tẩn vào mặt con rắn. Nhưng nó vẫn sống và mọc thêm đầu. Cậu bé đang cay cú thì giờ mới biết được anh lính và Hương giết con rùa từ hai giờ trước rồi, và giờ đang đi ngủ. Cậu bé nhìn lại con rắn, hóa ra đó là con rắn thần bất tử khác chứ không phải cái đuôi. Cậu bé mặt không hiểu cái gì liền ngủ tại chỗ. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vị thần bị lãng quên (phần 1)

Sự tích về cậu bé không làm mà vẫn có ăn (phần hạ)

Chuyện tôi ở nhà một mình gần nghĩa trang